北原

宋代 张耒
秋风日夜吹北原,秋芜经霜不复繁。 萦纡一径渐可蹑,步踏落叶披榛菅。 萧萧九月草木变,独有修竹犹禁寒。 青红野实不可办,晚日照射霜榴殷。 巉巉女几更清瘦,崖壁刻削无云烟。 潦收石出洛水好,静夜侧耳声潺潺。 原西古城有微路,禾黍离离荒野田。 人家岁熟妇子乐,村巷日暖牛羊闲。 登临嗟我幸无事,况有美酒供开颜。 射麋猎兔可卒岁,弃掷万累休嗟叹。
qiū fēng chuī běi yuán   qiū jīng shuāng fán  
yíng jìng jiàn niè   luò zhēn jiān  
xiāo xiāo jiǔ yuè cǎo biàn   yǒu xiū zhú yóu jìn hán  
qīng hóng shí bàn   wǎn zhào shè shuāng liú yīn  
chán chán gèng qīng shòu   xuē yún yān  
lǎo shōu shí chū luò shuǐ hǎo   jìng ěr shēng chán chán  
yuán 西 chéng yǒu wēi   shǔ huāng tián  
rén jiā suì shú   cūn xiàng nuǎn niú yáng xián  
dēng lín jiē xìng shì   kuàng yǒu měi jiǔ gōng kāi yán  
shè liè suì   zhì wàn lèi xiū jiē tàn