北轩手种竹两竿近辄有甘露降其上作五言示诸同舍

宋代 刘敞
秋来手种竹,憔悴不成林。复此雪霜晚,空惊孤直心。 如何沾瑞露,似欲慰穷阴。珠华粲将坠,玉色润还深。 含春乍荏苒,戴日尚萧森。玄泽非人力,樵苏无见侵。
qiū lái shǒu zhǒng zhú   qiáo cuì chéng lín xuě shuāng wǎn   kōng jīng zhí xīn
zhān ruì   shì wèi qióng yīn zhū huá càn jiāng zhuì   rùn hái shēn
hán chūn zhà rěn rǎn   dài shàng xiāo sēn xuán fēi rén   qiáo jiàn qīn