悲湘灵

唐代 鲍溶
山上凉云收,日斜川风止。娥皇五十弦,秋深汉江水。 初因无象外,牵感百忧里。霜露结瑶华,烟波劳玉指。 将随落叶去,又绕疏蘋起。哀响云合来,清馀桐半死。 女颜万岁后,岂复婵娟子。不道神无悲,那能久如此。 魂魄无不之,九山徒相似。没没竟不从,唯伤远人耳。 斑斑泪篁下,恐有学瑟鬼。
shān shàng liáng yún shōu   xié chuān fēng zhǐ é huáng shí xián   qiū shēn hàn jiāng shuǐ
chū yīn xiàng wài   qiān gǎn bǎi yōu shuāng jié yáo huá   yān láo zhǐ
jiāng suí luò   yòu rào shū píng āi xiǎng yún lái   qīng tóng bàn
yán wàn suì hòu   chán juān dào shén bēi   néng jiǔ
hún zhī   jiǔ shān xiāng méi méi jìng cóng   wéi shāng yuǎn rén ěr
bān bān lèi huáng xià   kǒng yǒu xué guǐ