北山早兴

宋代 张镃
出郭凉舆稳,山晨气自浓。 寺园逢水断,塔中路过重。 啄木声穿竹,凌霄色映松。 世欢吾傥泥,那遂此从容。
chū guō liáng wěn   shān chén nóng  
yuán féng shuǐ duàn   zhōng guò zhòng  
zhuó shēng chuān 穿 zhú   líng xiāo yìng sōng  
shì huān tǎng   suì cóng róng