北山三咏其二——觉海方丈

宋代 王安石
往来城府住山林,诸法翛然但一音。 不与物违真道广,每随缘起自禅深。 舌根已净谁能坏,足迹如空我得寻。 岁晚北窗聊寄傲,蒲萄零落半床阴。
wǎng lái chéng zhù shān lín   zhū xiāo rán dàn yīn
wéi zhēn dào guǎng 广   měi suí yuán chán shēn
shé gēn jìng shuí néng huài   kōng xún
suì wǎn běi chuāng liáo ào   táo líng luò bàn chuáng yīn