北山梨花(有序)

明代 杨基
北山梨花千树栽,年年清明花正开。 薛君好事两邀我,骑马看花携酒来。 看花出郭我所爱,况是梨花最多态。 我牵尘俗不得赴,花本无情花亦怪。 君今折花马上归,索我细咏梨花诗。 冰肌玉骨未受饰,敢以粉墨图西施。 东坡先生心似铁,惆怅东阑一枝雪。 重门晚掩沉沉雨,疏帘夜卷溶溶月。 月宜浅淡雨宜浓,淡非浪白浓非红。 闺房秀丽林下趣,富贵标格神仙风。 一枝寂寞开逾遍,朵朵玲珑看应眩。 皓腕轻笼素练衣,娥眉淡扫春风面。 自须玉堂承露华,何事种向山人家。 不愁占断天下白,正恐压尽人间花。 江梅正好怜清楚,桃杏纷纷何足数。 只有银灯照海棠,海棠亦是娇儿女。
běi shān huā qiān shù zāi   nián nián qīng míng huā zhèng kāi
xuē jūn hǎo shì liǎng yāo   kàn huā xié jiǔ lái
kàn huā chū guō suǒ ài   kuàng shì huā zuì duō tài
qiān chén   huā běn qíng huā guài
jūn jīn zhé huā shàng guī   suǒ yǒng huā shī
bīng wèi shòu shì   gǎn fěn 西 shī
dōng xiān sheng xīn shì tiě   chóu chàng dōng lán zhī xuě
chóng mén wǎn yǎn chén chén   shū lián juǎn róng róng yuè
yuè qiǎn dàn nóng   dàn fēi làng bái nóng fēi hóng
guī fáng xiù lín xià   guì biāo shén xiān fēng
zhī kāi biàn   duǒ duǒ líng lóng kàn yīng xuàn
hào wàn qīng lóng liàn   é méi dàn sǎo chūn fēng miàn
táng chéng huá   shì zhǒng xiàng shān rén jiā
chóu zhàn duàn tiān xià bái   zhèng kǒng jìn rén jiān huā
jiāng méi zhèng hǎo lián qīng chu   táo xìng fēn fēn shù
zhǐ yǒu yín dēng zhào hǎi táng   hǎi táng shì jiāo ér