悲善才

唐代 李深
穆王夜幸蓬池曲,金銮殿开高秉烛。东头弟子曹善才, 琵琶请进新翻曲。翠蛾列坐层城女,笙笛参差齐笑语。 天颜静听朱丝弹,众乐寂然无敢举。衔花金凤当承拨, 转腕拢弦促挥抹,花翻凤啸天上来,裴回满殿飞春雪。 抽弦度曲新声发,金铃玉珮相瑳切。流莺子母飞上林, 仙鹤雌雄唳明月。此时奉诏侍金銮,别殿承恩许召弹。 三月曲江春草绿,九霄天乐下云端。紫髯供奉前屈膝, 尽弹妙曲当春日。寒泉注射陇水开,胡雁翻飞向天没。 日曛尘暗车马散,为惜新声有馀叹。明年冠剑闭桥山, 万里孤臣投海畔。笼禽铩翮尚还飞,白首生从五岭归。 闻道善才成朽骨,空馀弟子奉音徽。南谯寂寞三春晚, 有客弹弦独凄怨。静听深奏楚月光,忆昔初闻曲江宴。 心悲不觉泪阑干,更为调弦反覆弹。秋吹动摇神女佩, 月珠敲击水晶盘。自怜淮海同泥滓,恨魄凝心未能死。 惆怅追怀万事空,雍门感慨徒为尔。
wáng xìng péng chí   jīn luán diàn 殿 kāi gāo bǐng zhú dōng tóu cáo shàn cái  
pa qǐng jìn xīn fān cuì é liè zuò céng chéng   shēng cēn xiào
tiān yán jìng tīng zhū dàn   zhòng rán gǎn xián huā jīn fèng dāng chéng  
zhuǎn wàn lǒng xián huī   huā fān fèng xiào tiān shàng lái   péi huí mǎn diàn 殿 fēi chūn xuě
chōu xián xīn shēng   jīn líng pèi xiāng cuō qiē liú yīng fēi shàng lín  
xiān xióng míng yuè shí fèng zhào shì jīn luán   bié diàn 殿 chéng ēn zhào dàn
sān yuè jiāng chūn cǎo 绿   jiǔ xiāo tiān xià yún duān rán gòng fèng qián  
jǐn dàn miào dāng chūn hán quán zhù shè lǒng shuǐ kāi   yàn fān fēi xiàng tiān méi
xūn chén àn chē sàn   wèi xīn shēng yǒu tàn míng nián guān jiàn qiáo shān  
wàn chén tóu hǎi pàn lóng qín shā shàng hái fēi   bái shǒu shēng cóng lǐng guī
wén dào shàn cái chéng xiǔ   kōng fèng yīn huī nán qiáo sān chūn wǎn  
yǒu dàn xián yuàn jìng tīng shēn zòu chǔ yuè guāng   chū wén jiāng yàn
xīn bēi jué lèi lán gān   gèng wéi tiáo xián fǎn dàn qiū chuī dòng yáo shén pèi  
yuè zhū qiāo shuǐ jīng pán lián huái hǎi tóng   hèn níng xīn wèi néng
chóu chàng zhuī huái 怀 wàn shì kōng   yōng mén gǎn kǎi wéi ěr