悲七子篇

明代 王世贞
文翁信其真,履坦物不隔。许老初耿介,晚负长舆癖。 通蔽虽互妨,典刑尚可则。元朗业任侠,声酒恣所适。 翩翩梁公子,养交不忘饰。子传青云姿,杜门事探索。 如何中天谪,病使心志易。沈生慕落拓,王子工便辟。 此曹富词源,兼多善酒德。年命一朝倾,转盼成陈迹。 奄忽邺中论,恻怆山阳笛。神往形随敝,人生非金石。 逝者不须臾,存者亦瞬息。安能使不悲,长悲竟何益。
wén wēng xìn zhēn   tǎn lǎo chū gěng jiè wǎn   zhǎng    
tōng suī fáng   diǎn xíng shàng yuán lǎng rèn xiá shēng   jiǔ suǒ shì    
piān piān liáng gōng   yǎng jiāo wàng shì zi chuán qīng yún 姿   mén shì tàn suǒ    
zhōng tiān zhé   bìng shǐ 使 xīn zhì shěn shēng luò tuò wáng   gōng biàn 便    
cáo yuán   jiān duō shàn jiǔ nián mìng zhāo qīng zhuǎn   pàn chéng chén    
yǎn zhōng lùn   chuàng shān yáng shén wǎng xíng suí rén   shēng fēi jīn shí    
shì zhě   cún zhě shùn ān néng shǐ 使 bēi zhǎng   bēi jìng