悲秋

宋代 杨冠卿
秋色遽如许,客心徒自惊。 盈盈露花泣,策策风树鸣。 别影讵可吊,强怀不能平。 轩车几时还,恻怆难为情。
qiū   xīn jīng  
yíng yíng huā   fēng shù míng  
bié yǐng diào   qiáng huái 怀 néng píng  
xuān chē shí hái   chuàng nán wéi qíng