悲秋

唐代 鲁訔
秋空雁度青天远,疏树蝉嘶白露寒。 阶下败兰犹有气,手中团扇渐无端。
qiū kōng yàn qīng tiān yuǎn   shū shù chán bái hán
jiē xià bài lán yóu yǒu   shǒu zhōng tuán shàn jiàn duān