被命修一统志先师司寇公完书也感而有作三首 其二
青螺一点故依然,草舍荒烟客可怜。万里张骞曾凿空,九州邹衍欲谈天。
人从生死原轻散,笔到山川不易笺。惟有无情芳草绿,犹铺书带旧堂前。
qīng
青
luó
螺
yì
一
diǎn
点
gù
故
yī
依
rán
然
,
cǎo
草
shè
舍
huāng
荒
yān
烟
kè
客
kě
可
lián
怜
wàn
。
lǐ
万
zhāng
里
qiān
张
céng
骞
záo
曾
kōng
凿
jiǔ
空
,
zhōu
九
zōu
州
yǎn
邹
yù
衍
tán
欲
tiān
谈
天
。
rén
人
cóng
从
shēng
生
sǐ
死
yuán
原
qīng
轻
sàn
散
,
bǐ
笔
dào
到
shān
山
chuān
川
bù
不
yì
易
jiān
笺
wéi
。
yǒu
惟
wú
有
qíng
无
fāng
情
cǎo
芳
lǜ
草
yóu
绿
,
pù
犹
shū
铺
dài
书
jiù
带
táng
旧
qián
堂
前
。