悲苦行

元代 王冕
悲风吹茅堕空屋,老乌号鸣屋上木。 谁家男子从远征,父母妻孥相送哭。 哭声呜咽已别离,道傍复对行人悲。 去者一心事,归者百感随。 前年鬻大女,去年卖小儿。 皆因官税迫,非以饥所为。 布衣磨尽草衣折,一冬幸喜无霜雪。 今年老小不成群,赋税未知何所出。 昨夜忽惊雷破山,比来暴雨如飞湍。 此时江南正六月,酸风入骨生苦寒。 东村西村无火色,凝云着地如墨黑。 瞆翁瞽妪相唤忙,屋漏床床眠不得。 开门不敢大声语,门外磨牙多猛虎。 自来住此十世余,古老未尝罹此苦。 我感此情重叹吁,不觉泪下沾裳裾。 安得壮士挽天河,一洗烦郁清九区,坐令尔辈皆安居。
bēi fēng chuī máo duò kōng   lǎo hào míng shàng  
shuí jiā nán cóng yuǎn zhēng   xiāng sòng  
shēng bié   dào bàng duì xíng rén bēi  
zhě xīn shì   guī zhě bǎi gǎn suí  
qián nián   nián mài xiǎo ér  
jiē yīn guān shuì   fēi suǒ wéi  
jǐn cǎo shé   dōng xìng shuāng xuě  
jīn nián lǎo xiǎo chéng qún   shuì wèi zhī suǒ chū  
zuó jīng léi shān   lái bào fēi tuān  
shí jiāng nán zhèng liù yuè   suān fēng shēng hán  
dōng cūn 西 cūn huǒ   níng yún zháo hēi  
kuì wēng xiāng huàn máng   lòu chuáng chuáng mián  
kāi mén gǎn shēng   mén wài duō měng  
lái zhù shí shì   lǎo wèi cháng  
gǎn qíng zhòng tàn   jué lèi xià zhān cháng  
ān zhuàng shì wǎn tiān   fán qīng jiǔ   zuò lìng ěr bèi jiē ān