北京学直舍对客

宋代 晁补之
鸟声落檐间,竹色在户外。 解屦置几前,放杖当椅背。 默然仰栋时,往与古初会。 有时遗坐客,十问不一对。 尚因呼乃觉,笑自谢顽昧。 知非慕籧子,事去等蜩蜕。 一生所未免,饮食与眠睡。 所以更颓然,可乐本非内。 有心欲何用,桥起则形累。 赖客同门生,旷荡乃不愧。
niǎo shēng luò yán jiān   zhú zài wài
jiě zhì qián   fàng zhàng dāng bèi
rán yǎng dòng shí   wǎng chū huì
yǒu shí zuò   shí wèn duì
shàng yīn nǎi jué   xiào xiè wán mèi
zhī fēi zi   shì děng tiáo tuì
shēng suǒ wèi miǎn   yǐn shí mián shuì
suǒ gèng tuí rán   běn fēi nèi
yǒu xīn yòng   qiáo xíng lèi
lài tóng mén shēng   kuàng dàng nǎi kuì