北湖暮春十首 其九

宋代 周紫芝
落絮天慵草渐匀,最迟红药又成尘。苦无黄鸟能歌舞,连日春阴闷杀人。
luò tiān yōng cǎo jiàn yún   zuì chí hóng yào yòu chéng chén huáng niǎo néng lián   chūn yīn mèn shā rén