被花恼

宋代 杨缵
疏疏宿雨酿寒轻,帘幕静垂清晓。宝鸭微温瑞烟少。檐声不动,春禽对语,梦怯频惊觉。欹珀枕,倚银床,半窗花影明东照。 惆怅夜来风,生怕娇香混瑶草。披衣便起,小径回廊,处处多行到。正千红万紫竞芳妍,又还似、年时被花恼。蓦忽地,省得而今双鬓老。
shū shū 宿 niàng hán qīng   lián jìng chuí qīng xiǎo bǎo wēi wēn ruì yān shǎo yán shēng dòng   chūn qín duì   mèng qiè pín jīng jué zhěn   yín chuáng   bàn chuāng huā yǐng míng dōng zhào
chóu chàng lái fēng   shēng jiāo xiāng hùn yáo cǎo biàn 便   xiǎo jìng huí láng   chù chù duō xíng dào zhèng qiān hóng wàn jìng fāng yán   yòu hái shì nián shí bèi huā nǎo   shěng de ér jīn shuāng bìn lǎo