悲淮南

宋代 刘过
淮民穷到骨,忍复搥其肌。 不知铁钱禁,作俑者为谁。 行商断来路,清野多流离。 主人日边来,四牡驱以驰。 或云易之是,或云收之宜。 几人困往返,遂逐文书移。 救焚卒无策,燎火久益滋。 缅怀征搉初,山海煮摘时。 虽云便公家,亦复挠其私心。 今者纵虎豹,而使渴与饥。 萧萧芦苇林,日夜边风吹。 悲哉淮南民,持此将安之。
huái mín qióng dào   rěn chuí
zhī tiě qián jìn   zuò yǒng zhě wèi shuí
háng shāng duàn lái   qīng duō liú
zhǔ rén biān lái   chí
huò yún zhī shì   huò yún shōu zhī
rén kùn wǎng fǎn   suì zhú wén shū
jiù fén   liǎo huǒ jiǔ
miǎn huái 怀 zhēng què chū   shān hǎi zhǔ zhāi shí
suī yún biàn 便 gōng jiā   náo xīn
jīn zhě zòng bào   ér shǐ 使
xiāo xiāo wěi lín   biān fēng chuī
bēi zāi huái nán mín   chí jiāng ān zhī