悲故交

唐代 韦应物
白璧众求瑕,素丝易成污。万里颠沛还,高堂已长暮。 积愤方盈抱,缠哀忽逾度。念子从此终,黄泉竟谁诉。 一为时事感,岂独平生故。唯见荒丘原,野草涂朝露。
bái zhòng qiú xiá   chéng wàn diān pèi hái   gāo táng cháng
fèn fāng yíng bào   chán āi niàn zi cóng zhōng   huáng quán jìng shuí
wéi shí shì gǎn   píng shēng wéi jiàn huāng qiū yuán   cǎo zhāo