悲愤诗二章 其二

两汉 蔡琰
嗟薄祜兮遭世患,宗族殄兮门户单。身执略兮入西关,历险阻兮之羌蛮。 山谷眇兮路漫漫,眷东愿兮但悲欢。冥当寝兮不能安,饥当食兮不能餐。 常流涕兮眦不乾,薄志节兮念死难。虽苟活兮无形颜,惟彼方兮远阳精。 阴气凝兮雪夏零,沙漠壅兮尘冥冥。有草木兮春不荣,人似兽兮食臭腥。 言兜离兮状窈停,岁聿暮兮时迈征。夜悠长兮禁门扃,不能寝兮起屏营。 登明殿兮临广庭,玄云合兮翳月星。北风厉兮肃冷冷,胡笳动兮边马鸣。 孤雁归兮声嘤嘤,乐人兴兮弹琴筝。音相和兮悲且清,心吐思兮胸愤盈。 欲舒气兮恐彼惊,含哀咽兮涕沾颈。家既迎兮当归宁,临长路兮捐所生。 儿呼母兮啼失声,我掩耳兮不忍听。追持我兮走茕茕,顿复起兮毁颜形。 还顾之兮破人情,心恒绝兮死复生。
jiē báo zāo shì huàn   zōng tiǎn mén dān shēn zhí lüè guān 西   xiǎn zhī qiāng mán    
shān miǎo màn màn   juàn dōng yuàn dàn bēi huān míng dāng qǐn néng ān   dāng shí néng cān    
cháng liú qián   báo zhì jié niàn nàn suī gǒu huó xíng yán wéi   fāng yuǎn yáng jīng    
yīn níng xuě xià líng   shā yōng chén míng míng yǒu cǎo chūn róng rén   shì shòu shí chòu xīng    
yán dōu zhuàng yǎo tíng   suì shí mài zhēng yōu cháng jìn mén jiōng   néng qǐn bīng yíng    
dēng míng diàn 殿 lín guǎng 广 tíng   xuán yún yuè xīng běi fēng lěng lěng   jiā dòng biān míng    
yàn guī shēng yīng yīng   rén xīng tán qín zhēng yīn xiāng bēi qiě qīng xīn   xiōng fèn yíng    
shū kǒng jīng   hán āi yān zhān jǐng jiā yíng dāng guī níng lín   cháng juān suǒ shēng    
ér shī shēng   yǎn ěr rěn tīng zhuī chí zǒu qióng qióng dùn   huǐ yán xíng    
huán zhī rén qíng   xīn héng jué shēng