北风(新康江口信宿方行)

唐代 杜甫
春生南国瘴,气待北风苏。向晚霾残日,初宵鼓大炉。 爽携卑湿地,声拔洞庭湖。万里鱼龙伏,三更鸟兽呼。 涤除贪破浪,愁绝付摧枯。执热沉沉在,凌寒往往须。 且知宽疾肺,不敢恨危途。再宿烦舟子,衰容问仆夫。 今晨非盛怒,便道即长驱。隐几看帆席,云州涌坐隅。
chūn shēng nán guó zhàng   dài běi fēng xiàng wǎn mái cán   chū xiāo
shuǎng xié bēi shī 湿   shēng dòng tíng wàn lóng   sān gēng niǎo shòu
chú tān làng   chóu jué cuī zhí chén chén zài   líng hán wǎng wǎng
qiě zhī kuān fèi   gǎn hèn wēi zài 宿 fán zhōu   shuāi róng wèn
jīn chén fēi shèng   biàn 便 dào cháng yìn kàn fān   yún zhōu yǒng zuò