北窗夜卧纳凉

宋代 韩淲
暮烟和角带疏钟,修竹轩窗一枕风。月淡天高云弄影,纱幮如水半曛中。 夜深便觉凉无暑,庭户惟闻草虫语。参横斗转已三更,露气袭人欲轻举。
yān jiǎo dài shū zhōng   xiū zhú xuān chuāng zhěn fēng yuè dàn tiān gāo yún nòng yǐng   shā chú shuǐ bàn xūn zhōng
shēn biàn 便 jué liáng shǔ   tíng wéi wén cǎo chóng shēn héng dǒu zhuǎn sān gēng   rén qīng