北窗偶书呈王仲显南卿二友

宋代 范成大
官居故偪仄,北窗谁所开。胡床憩午暑,帘影久徘徊。 高槐忽低昂,知有好风来。须臾堕几席,篆香小飞灰。 病翁亦披襟,月露装奇怀。垄头暴背耘,永昼妇子偕。 不辞梦山裂,田水如泼醅。去年岂堪说,稻根已浮埃。 使君坐侯宅,窗间即凉台。何敢诉苦热,洒然助心斋。
guān   běi chuāng shuí suǒ kāi chuáng shǔ   lián yǐng jiǔ pái huái
gāo huái áng   zhī yǒu hǎo fēng lái duò   zhuàn xiāng xiǎo fēi huī
bìng wēng jīn   yuè zhuāng huái 怀 lǒng tóu bèi yún   yǒng zhòu xié
mèng shān liè   tián shuǐ pēi nián kān shuō   dào gēn āi
shǐ 使 jūn zuò hóu zhái   chuāng jiān liáng tái gǎn   rán zhù xīn zhāi