罢秩后入华山采茯苓逢道者

唐代 李益
委绶来名山,观奇恣所停。山中若有闻,言此不死庭。 遂逢五老人,一谓西岳灵。或闻樵人语,飞去入昴星。 授我出云路,苍然凌石屏。视之有文字,乃古黄庭经。 左右长松列,动摇风露零。上蟠千年枝,阴虬负青冥。 下结九秋霰,流膏为茯苓。取之砂石间,异若龟鹤形。 况闻秦宫女,华发变已青。有如上帝心,与我千万龄。 始疑有仙骨,炼魂可永宁。何事逐豪游,饮啄以膻腥。 神物亦自閟,风雷护此扃。欲传山中宝,回策忽已暝。 乃悲世上人,求醒终不醒。
wěi shòu lái míng shān   guān suǒ tíng shān zhōng ruò yǒu wén   yán tíng
suì féng lǎo rén   wèi 西 yuè líng huò wén qiáo rén   fēi mǎo xīng
shòu chū yún   cāng rán líng shí píng shì zhī yǒu wén   nǎi huáng tíng jīng
zuǒ yòu cháng sōng liè   dòng yáo fēng líng shàng pán qiān nián zhī   yīn qiú qīng míng
xià jié jiǔ qiū xiàn   liú gāo wèi líng zhī shā shí jiān   ruò guī xíng
kuàng wén qín gōng   huá biàn qīng yǒu shàng xīn   qiān wàn líng
shǐ yǒu xiān   liàn hún yǒng níng shì zhú háo yóu   yǐn zhuó shān xīng
shén   fēng léi jiōng chuán shān zhōng bǎo   huí míng
nǎi bēi shì shàng rén   qiú xǐng zhōng xǐng