罢章陵令山居过中峰道者二首

唐代 钱起
宁辞园令秩,不改渊明调。解印无与言,见山始一笑。 幽人还绝境,谁道苦奔峭。随云剩渡溪,出门更垂钓。 吾庐青霞里,窗树玄猿啸。微月清风来,方知散发妙。 丘壑趣如此,暮年始栖偃。赖遇无心云,不笑归来晚。 鸣鸠拂红枝,初服傍清畎。昨日山僧来,犹嫌嘉遁浅。 托君紫阳家,路灭心更远。梯云创其居,抱犊上绝巘. 杏田溪一曲,霞境峰几转。路石挂飞泉,谢公应在眼。 愿言携手去,采药长不返。
níng yuán lìng zhì   gǎi yuān míng diào jiě yìn yán   jiàn shān shǐ xiào
yōu rén hái jué jìng   shuí dào bēn qiào suí yún shèng   chū mén gèng chuí diào
qīng xiá   chuāng shù xuán yuán xiào wēi yuè qīng fēng lái   fāng zhī sàn miào
qiū   nián shǐ yǎn lài xīn yún   xiào guī lái wǎn
míng jiū hóng zhī   chū bàng qīng quǎn zuó shān sēng lái   yóu xián jiā dùn qiǎn
tuō jūn yáng jiā   miè xīn gèng yuǎn yún chuàng   bào shàng jué yǎn   .
xìng tián   xiá jìng fēng zhuǎn shí guà fēi quán   xiè gōng yīng zài yǎn
yuàn yán xié shǒu   cǎi yào zhǎng fǎn