八月十七日霜

唐代 方式济
土床入夜气,骨冷火不温。起视手种花,委仆墙篱根。 早霜才一夕,不缓须臾恩。穷边无林柯,后凋谁与言。 柔条爱戕伐,悼惜同兰荪。回忆故乡暖,万里伤征魂。
chuáng   lěng huǒ wēn shì shǒu zhòng huā   wěi qiáng gēn
zǎo shuāng cái   huǎn ēn qióng biān lín   hòu diāo shuí yán
róu tiáo ài qiāng   dào tóng lán sūn huí xiāng nuǎn   wàn shāng zhēng hún