八月六日作四首

唐代 韩偓
日离黄道十年昏,敏手重开造化门。火帝动炉销剑戟, 风师吹雨洗乾坤。左牵犬马诚难测,右袒簪缨最负恩。 丹笔不知谁定罪,莫留遗迹怨神孙。 金虎挻灾不复论,构成狂猘犯车尘。御衣空惜侍中血, 国玺几危皇后身。图霸未能知盗道,饰非唯欲害仁人。 黄旗紫气今仍旧,免使老臣攀画轮。 簪裾皆是汉公卿,尽作锋铓剑血醒。显负旧恩归乱主, 难教新国用轻刑。穴中狡兔终须尽,井上婴儿岂自宁。 底事亦疑惩未了,更应书罪在泉扃。 坐看包藏负国恩,无才不得预经纶。袁安坠睫寻忧汉, 贾谊濡毫但过秦。威凤鬼应遮矢射,灵犀天与隔埃尘。 堤防瓜李能终始,免愧于心负此身。
huáng dào shí nián hūn   mǐn shǒu chóng kāi zào huà mén huǒ dòng xiāo jiàn  
fēng shī chuī qián kūn zuǒ qiān quǎn chéng nán   yòu tǎn zān yīng zuì ēn
dān zhī shuí dìng zuì   liú yuàn shén sūn
jīn shān zāi lùn   gòu chéng kuáng zhì fàn chē chén kōng shì zhōng xuè  
guó wēi huáng hòu shēn wèi néng zhī dào dào   shì fēi wéi hài rén rén
huáng jīn réng jiù   miǎn shǐ 使 lǎo chén pān huà lún
zān jiē shì hàn gōng qīng   jǐn zuò fēng máng jiàn xuè xǐng xiǎn jiù ēn guī luàn zhǔ  
nán jiào xīn guó yòng qīng xíng xué zhōng jiǎo zhōng jǐn   jǐng shàng yīng ér níng
shì chéng wèi liǎo   gèng yìng shū zuì zài quán jiōng
zuò kàn bāo cáng guó ēn   cái jīng lún yuán ān zhuì jié xún yōu hàn  
jiǎ háo dàn guò qín wēi fèng guǐ yīng zhē shǐ shè   líng tiān āi chén
fáng guā néng zhōng shǐ   miǎn kuì xīn shēn