八咏诗 其二 会圃临春风

南北朝 沈约
临春风。春风起春树。游丝暧如网。落花雰似雾。先泛天渊池。还过细柳枝。 蝶逢飞摇飏。燕值羽参池。扬桂旆。动芝盖。开燕裾。吹赵带。 赵带飞参差。燕裾合且离。回簪复转黛。顾步惜容仪。 容仪已炤灼。春风复回薄。氛氲桃李花。青跗含素萼。 既为风所开。复为风所落。摇绿蒂。抗紫茎。舞春雪。杂流莺。 曲房开兮金铺响。金铺响兮妾思惊。梧台未阴。淇川始碧。 迎行雨于高唐。送归鸿于碣石。经洞房。响纨素。感幽闺。思帏帟。 想芳园兮可以游。念兰翘兮渐堪摘。拂明镜之冬尘。解罗衣之秋襞。 既铿锵以动佩。又絪缊而流射。始摇荡以入闺。终徘徊而缘隙。 鸣珠帘于绣户。散芳尘于绮席。是时怅思妇。安能久行役。 佳人不在兹。春风为谁惜。
lín chūn fēng chūn fēng chūn shù yóu ài wǎng luò huā fēn shì xiān fàn tiān yuān chí hái guò liǔ zhī
dié féng fēi yáo yáng yàn zhí cān chí yáng guì pèi dòng zhī gài kāi yàn chuī zhào dài
zhào dài fēi cēn yàn qiě huí zān zhuǎn dài róng
róng zhāo zhuó chūn fēng huí báo fēn yūn táo huā qīng hán è
wèi fēng suǒ kāi wèi fēng suǒ luò yáo 绿 kàng jīng chūn xuě liú yīng
fáng kāi jīn xiǎng jīn xiǎng qiè jīng tái wèi yīn chuān shǐ
yíng xíng gāo táng sòng guī hóng 鸿 jié shí jīng dòng fáng xiǎng wán gǎn yōu guī wéi
xiǎng fāng yuán yóu niàn lán qiào jiàn kān zhāi míng jìng zhī dōng chén jiě luó zhī qiū
kēng qiāng dòng pèi yòu yīn yūn ér liú shè shǐ yáo dàng guī zhōng pái huái ér yuán
míng zhū lián xiù sàn fāng chén shì shí chàng ān néng jiǔ xíng
jiā rén zài chūn fēng wèi shuí