八声甘州·谓东风

宋代 晁补之
谓东风、定是海东来,海上最春先。乍微阳破腊,梅心已省,柳意都还。雪后南山耸翠,平野欲生烟。记得相逢日,如上林边。 莫叹春光易老,算今年春老,还有明年。叹人生难得,常好是朱颜。有随轩、金钗十二,为醉娇、一曲踏珠筵。功名事,算何如此,花下尊前。
wèi dōng fēng dìng shì hǎi dōng lái   hǎi shàng zuì chūn xiān zhà wēi yáng   méi xīn shěng   liǔ dōu hái xuě hòu nán shān sǒng cuì   píng shēng yān de xiāng féng   shàng lín biān
tàn chūn guāng lǎo   suàn jīn nián chūn lǎo   hái yǒu míng nián tàn rén shēng nán de   cháng hǎo shì zhū yán yǒu suí xuān jīn chāi shí èr   wèi zuì jiāo zhū yán gōng míng shì   suàn   huā xià zūn qián