八声甘州·诵公诗

宋代 王谊
诵公诗、大雅久不闻,吾衰竟谁陈。自晋宋以来,隋唐而下,旁若无人。光焰文章万丈,肯媚永王璘。卓有汾阳老,抱丈人贞。不是沈香亭上,谩题飞燕,蹴起靴尘。安得锦袍西下,明月堕江滨。青山冢、知几番风雨,雷霆走精神。因过鲁,携一尊吊古,疑是前身。
sòng gōng shī jiǔ wén   shuāi jìng shuí chén jìn sòng lái   suí táng ér xià   páng ruò rén guāng yàn wén zhāng wàn zhàng   kěn mèi yǒng wáng lín zhuó yǒu fén yáng lǎo   bào zhàng rén zhēn shì shěn xiāng tíng shàng   mán fēi yàn   xuē chén ān jǐn páo 西 xià   míng yuè duò jiāng bīn qīng shān zhǒng zhī fān fēng   léi tíng zǒu jīng shén yīn guò   xié zūn diào   shì qián shēn