八声甘州 近里有妄男子,为妻所后,遂忿而

元代 梁寅
独守无妄,既历十五年,夫竟旅困羞归,而妻能洁以自守,独理其家,因记年时波荡两鸳鸯,雌雄各分流。恨郎情似水,妾心如石,此恨难休。自古恩深沧海,富贵等云浮。何忍轻离别,翻爱为仇。君看江头枯树,纵春风虚过,根干仍留。且牵萝空谷,蓬户自绸缪。想秋胡、未忘故态,怕无金、相赠却怀羞。归来日,郎嗔妾忿,都合冰消雾收。光绪十五年石门集刻本及朱氏强村丛书本校订
shǒu wàng   shí nián   jìng kùn xiū guī   ér néng jié shǒu   jiā   yīn nián shí dàng liǎng yuān yāng   xióng fēn liú hèn láng qíng shì shuǐ   qiè xīn shí   hèn nán xiū ēn shēn cāng hǎi   guì děng yún rěn qīng bié   fān ài wèi chóu jūn kàn jiāng tóu shù   zòng chūn fēng guò   gēn gàn réng liú qiě qiān luó kōng   péng chóu móu xiǎng qiū wèi wàng tài   jīn xiāng zèng què huái 怀 xiū guī lái   láng chēn qiè fèn 忿   dōu bīng xiāo shōu guāng shí nián shí mén běn zhū shì qiáng cūn cóng shū běn jiào dìng