八声甘州·对黄花犹自满庭开

宋代 张镃
对黄花犹自满庭开,那恨过重阳。凭阑干醉袖,依依晚日,飘动寒香。自叹平生豪纵,歌笑几千场。白发欺人早,多似清霜。 谁信心情都懒,但禅龛道室,黄卷僧床。把偎红调粉,抛掷向他方。□唤汝、东山归去,正灯明、松户竹篱旁。关门睡,尽教人道,痴钝何妨。
duì huáng huā yóu mǎn tíng kāi   hèn guò chóng yáng píng lán gān zuì xiù   wǎn   piāo dòng hán xiāng tàn píng shēng háo zòng   xiào qiān chǎng bái rén zǎo   duō shì qīng shuāng
shuí xìn xīn qíng dōu lǎn   dàn chán kān dào shì   huáng juǎn sēng chuáng wēi hóng diào fěn   pāo zhì xiàng fāng   huàn dōng shān guī   zhèng dēng míng sōng zhú páng guān mén shuì   jìn jiào rén dào   chī dùn fáng