八声甘州·被西风吹不断新愁

宋代 魏了翁
被西风吹不断新愁。吾归欲安归。望秦云苍憺,蜀山渺渀,楚泽平漪。鸿雁依人正急,不奈稻粱稀。独立苍茫外,数遍群飞。多少曹苻气势,只数舟燥苇,一局枯棋。更元颜何事,花玉困重围。算眼前、未知谁恃,恃苍天、终古限华夷。还须念,人谋如旧,天意难知。
bèi 西 fēng chuī duàn xīn chóu guī ān guī wàng qín yún cāng dàn   shǔ shān miǎo bèn   chǔ píng hóng 鸿 yàn rén zhèng   nài dào liáng cāng máng wài   shù biàn qún fēi duō shǎo cáo shì   zhǐ shù zhōu zào wěi   gēng yuán yán shì   huā kùn chóng wéi suàn yǎn qián wèi zhī shuí shì   shì cāng tiān zhōng xiàn huá hái niàn   rén móu jiù   tiān nán zhī