褒忠庙歌

宋代 叶梦得
天生裔夷,以限四极。有不能然,乃啸上国。既殄我民,尔则逆天。 恶稔而诛,天胡舍㫋。在昔肃氏,厥贡砮矢。不我来庭,敢干我纪。 揭揭杨侯,梗其喉牙。万夫一躯,莫我敢加。谁谓尔狂,我冯我抑。 谁谓备残,我唑我斥。天子曰嘻,惟我有臣。曷不赎之,人百其身。 屹屹崇冈,侯安于域。桷梴旅楹,侯有庙食。惟皇上帝,命侯来归。 顾瞻山川,申我王威。侯食百世,旗纛旖旖。百灵齐趋,从侯北指。 侯车轰轰,于彼故疆。覆其穴巢,何有虎狼。告功帝阍,帝笑为喜。 四方既平,侯祀百世。曷慕匪忠,歇畏匪死。简于帝衷,惟忠弗畏。 明明天子,与帝一心。是播是崇,是显自今。有流滔滔,贯于南邦。 我诗孔昭,配此大江。
tiān shēng   xiàn yǒu néng rán nǎi   xiào shàng guó tiǎn mín ěr   tiān      
è rěn ér zhū   tiān shě zài shì jué gòng   shǐ lái tíng gǎn gàn          
jiē jiē yáng hóu   gěng hóu wàn   gǎn jiā shuí wèi ěr kuáng féng        
shuí wèi bèi cán   zuò chì tiān yuē wéi   yǒu chén shú zhī rén bǎi   shēn      
chóng gāng   hóu ān jué chān yíng hóu   yǒu miào shí wéi huáng shàng mìng hóu   lái guī      
zhān shān chuān   shēn wáng wēi hóu shí bǎi shì   dào bǎi líng cóng hóu   běi zhǐ      
hóu chē hōng hōng   jiāng xué cháo   yǒu láng gào gōng hūn xiào   wèi      
fāng píng   hóu bǎi shì fěi zhōng xiē   wèi fěi jiǎn zhōng wéi zhōng   wèi      
míng míng tiān   xīn shì shì chóng shì   xiǎn jīn yǒu liú tāo tāo guàn   nán bāng      
shī kǒng zhāo   pèi jiāng