宝月偶值报慈坐中走笔

宋代 释德洪
十年尘土中,厥状浸成俗。坐令眠云衣,化作征人服。 此行欲买舟,寻我旧山谷。识君御水傍,笑齿璨明玉。 肃静鹙子仪,脩拔孝基目。殷勤抚道义,祖道欲倾覆。 赖子今妙年,真风跬可续。闻之厚自愧,所趣在幽独。 君言如不欺,是亦含生福。须臾读君诗,气韵丽可掬。 心胸何玲珑,多能吾所伏。春流日夜急,归心难管束。 良会故已述,妙谈何日复。吴山嘉有馀,为君置茅屋。 头白早归来,暮云无使瞩。
shí nián chén zhōng   jué zhuàng jìn chéng zuò lìng mián yún huà   zuò zhēng rén    
xíng mǎi zhōu   xún jiù shān shí jūn shuǐ bàng xiào   chǐ càn 齿 míng    
jìng qiū zi   xiū xiào yīn qín dào   dào qīng    
lài jīn miào nián   zhēn fēng kuǐ wén zhī hòu kuì suǒ   zài yōu    
jūn yán   shì hán shēng jūn shī   yùn    
xīn xiōng líng lóng   duō néng suǒ chūn liú guī   xīn nán guǎn shù    
liáng huì shù   miào tán shān jiā yǒu wèi   jūn zhì máo    
tóu bái zǎo guī lái   yún shǐ 使 zhǔ