暴雨

宋代 朱之才
掣电奔雷晻霭间,崩腾白雨袭人寒。颓山黑雾倾浓墨,倒海冲风泻急湍。 势似阳侯夸海若,声如项籍破章邯。炎歊一濯须臾耳,已看天围碧玉宽。
chè diàn bēn léi ǎn ǎi jiān   bēng téng bái rén hán tuí shān hēi qīng nóng   dào hǎi chōng fēng xiè tuān
shì shì yáng hòu kuā hǎi ruò   shēng xiàng zhāng hán yán xiāo zhuó ěr   kàn tiān wéi kuān