豹隐轩诗

宋代 朱翌
金钱晕花山中奇,七日雾雨人不知。 一朝跃出从於菟,毛群惊骇光陆离。 钓竿在手身在野,未用声名动天下。 久幽则见理则然,世间岂有终藏者。 道人见笑皮为灾,羔裘要袖孰剪裁。 男儿独患无文尔,圣世何忧不遇哉。
jīn qián yùn huā shān zhōng   rén zhī  
zhāo yuè chū cóng   máo qún jīng hài guāng  
diào gān 竿 zài shǒu shēn zài   wèi yòng shēng míng dòng tiān xià  
jiǔ yōu jiàn rán   shì jiān yǒu zhōng cáng zhě  
dào rén jiàn xiào wèi zāi   gāo qiú yào xiù shú jiǎn cái  
nán ér huàn wén ěr   shèng shì yōu zāi