宝应二三进士见送乞诗

宋代 王安石
少喜功名尽坦涂,那知干世最崎岖。草庐有客歌梁甫,狗监无人荐子虚。 解玩山川消积愤,静忘岁月赖群书。惭君枉盖如平昔,不笑谋生万事疏。
shǎo gōng míng jǐn tǎn   zhī gàn shì zuì cǎo yǒu liáng gǒu   jiān rén jiàn    
jiě wán shān chuān xiāo fèn   jìng wàng suì yuè lài qún shū cán jūn wǎng gài píng   xiào móu shēng wàn shì shū