薄倖 咏疟

清代 贺双卿
依依孤影。浑似梦、凭谁唤醒。受多少、蝶嗔蜂怒,漫说炎凉无准。 怪朝来、有药难医,凄凉自整红炉等。总诉尽浓愁,滴乾清泪,冤煞娥眉不省。 去过酉、来先午,偏放却、更深宵永。正千回百转,欲眠仍起,断鸿叫破残阳冷。 晚山如镜。小柴扉静锁,愔愔残喘看看尽。春归望早,只恐东风未肯。
yǐng hún mèng píng shuí huàn xǐng shòu duō shǎo dié chēn fēng   màn shuō yán liáng zhǔn
guài zhāo lái yǒu yào nán   liáng zhěng hóng děng zǒng jǐn nóng chóu   qián qīng lèi   yuān shā é méi xǐng
guò yǒu lái xiān   piān fàng què gēng shēn xiāo yǒng zhèng qiān huí bǎi zhuǎn   mián réng   duàn hóng 鸿 jiào cán yáng lěng
wǎn shān jìng xiǎo chái fēi jìng suǒ   yīn yīn cán chuǎn kàn kàn jǐn chūn guī wàng zǎo   zhǐ kǒng dōng fēng wèi kěn