薄倖 午睡觉问渠

明代 王夫之
当年是你,兜揽下、个侬来此。更不与,分明道止,竟如何安置。 但随流,荡漾云痕,归鸿水底成人字。便俐齿嚼空,金睛出火,都则不关渠事。 但惜取刹那顷,忍不得、秋瓜藤坠。逗杀人,为霜禁冷,为风禁泪,镇柳丝、轻摆摇春水。 到历头垂杪,半酣不睬难驱使。无端薄倖,付与乌鸢蝼蚁。
dāng nián shì   dōu lǎn xià nóng lái gèng fēn míng   dào zhǐ jìng   ān zhì      
dàn suí liú   dàng yàng yún hén   guī hóng 鸿 shuǐ chéng rén biàn 便 chǐ jué 齿 kōng jīn   jīng chū huǒ dōu   guān shì    
dàn chà qǐng   rěn qiū guā téng zhuì dòu shā rén wèi shuāng   jìn lěng wèi fēng   jìn lèi zhèn liǔ   qīng bǎi yáo chūn shuǐ        
dào tóu chuí miǎo   bàn hān cǎi nán shǐ 使 duān báo xìng   yuān lóu