鲍山

清代 缪沅
鲍山山色如眉绿,螺黛挽烟青簇簇。洞中闻有丫髻童,手把铜盂挹银瀑。 金仙真诰落荒厓,猛虎道旁时慑伏。五色肉芝供客啖,驻景无劳更辟谷。 朅来山下悄无人,间凭一杖桃枝竹。不逢羽客佩方符,但见归农驾短犊。 山中居人留我住,地垆火暖新篘熟。我懒寻仙思采隐,径来就汝山斋宿。
bào shān shān méi 绿   luó dài wǎn yān qīng dòng zhōng wén yǒu tóng   shǒu tóng yín
jīn xiān zhēn gào luò huāng   měng dào páng shí shè ròu zhī gōng dàn   zhù jǐng láo gèng
qiè lái shān xià qiāo rén   jiān píng zhàng táo zhī zhú féng pèi fāng   dàn jiàn guī nóng jià duǎn
shān zhōng rén liú zhù   huǒ nuǎn xīn chōu shú lǎn xún xiān cǎi yǐn   jìng lái jiù shān zhāi 宿