抱璞
抱璞荆山哭几回,瞢腾天醉孰怜才?泪添夜雨滋花去,愁挟春雷裹梦来。
远志何妨名小草,高情原不乞残杯。伤心最是钟声寂,耳畔惟闻瓦釜雷。
bào
抱
pú
璞
jīng
荆
shān
山
kū
哭
jǐ
几
huí
回
,
méng
瞢
téng
腾
tiān
天
zuì
醉
shú
孰
lián
怜
cái
才
?
lèi
泪
tiān
添
yè
夜
yǔ
雨
zī
滋
huā
花
qù
去
,
chóu
愁
xié
挟
chūn
春
léi
雷
guǒ
裹
mèng
梦
lái
来
。
。
yuǎn
远
zhì
志
hé
何
fáng
妨
míng
名
xiǎo
小
cǎo
草
,
gāo
高
qíng
情
yuán
原
bù
不
qǐ
乞
cán
残
bēi
杯
。
。
shāng
伤
xīn
心
zuì
最
shì
是
zhōng
钟
shēng
声
jì
寂
,
ěr
耳
pàn
畔
wéi
惟
wén
闻
wǎ
瓦
fǔ
釜
léi
雷
。
。