薄媚 西子词

宋代 董颖
自笑平生,英气凌云,凉然万里宣威。那知此际。熊虎涂穷,来伴麋鹿卑栖。既甘臣妾,犹不许,何为计。争若都燔宝器。尽诛吾妻子。径将死战决雄雌。天意恐怜之。 偶闻太宰,正擅权,贪赂市恩私。因将宝玩献诚,虽脱霜戈,石室囚系。忧嗟又经时。恨不如巢燕自由归。残月朦胧,寒雨萧萧,有血都成泪。备尝险厄返邦畿。冤愤刻肝脾。
xiào píng shēng   yīng líng yún   liáng rán wàn xuān wēi zhī xióng qióng   lái bàn 鹿 bēi gān chén qiè   yóu   wéi zhēng ruò dōu fán bǎo jǐn zhū jìng jiāng zhàn jué xióng tiān kǒng lián zhī
ǒu wén tài zǎi   zhèng shàn quán   tān shì ēn yīn jiāng bǎo wán xiàn chéng   suī tuō shuāng   shí shì qiú yōu jiē yòu jīng shí hèn cháo yàn yóu guī cán yuè méng lóng   hán xiāo xiāo   yǒu xuè dōu chéng lèi bèi cháng xiǎn è fǎn bāng yuān fèn gān