宝林寺作

唐代 徐浩
兹山昔飞来,远自琅琊台。孤岫龟形在,深泉鳗井开。 越王屡登陟,何相传词才。塔庙崇其巅,规模称壮哉。 禅堂清溽润,高阁无恢炱。照耀珠吐月,铿轰钟隐雷。 揆余久缨弁,末路遭邅回。一弃沧海曲,六年稽岭隈。 逝川惜东驶,驰景怜西颓。腰带愁疾减,容颜衰悴催。 赖居兹寺中,法士多瑰能。洗心听经论,礼足蠲凶灾。 永愿依胜侣,清江乘度杯。
shān fēi lái   yuǎn láng tái xiù guī xíng zài   shēn quán mán jǐng kāi
yuè wáng dēng zhì   xiāng chuán cái miào chóng diān   guī chēng zhuàng zāi
chán táng qīng rùn   gāo huī tái zhào yào 耀 zhū yuè   kēng hōng zhōng yǐn léi
kuí jiǔ yīng biàn   zāo zhān huí cāng hǎi   liù nián lǐng wēi
shì chuān dōng shǐ   chí jǐng lián 西 tuí yāo dài chóu jiǎn   róng yán shuāi cuì cuī
lài zhōng   shì duō guī néng xīn tīng jīng lùn   juān xiōng zāi
yǒng yuàn shèng   qīng jiāng chéng bēi