宝剑篇

唐代 李峤
吴山开,越溪涸,三金合冶成宝锷。淬绿水,鉴红云, 五采焰起光氛氲。背上铭为万年字,胸前点作七星文。 龟甲参差白虹色,辘轳宛转黄金饰。骇犀中断宁方利, 骏马群騑未拟直。风霜凛凛匣上清,精气遥遥斗间明。 避灾朝穿晋帝屋,逃乱夜入楚王城。一朝运偶逢大仙, 虎吼龙鸣腾上天。东皇提升紫微座,西皇佩下赤城田。 承平久息干戈事,侥幸得充文武备。除灾避患宜君王, 益寿延龄后天地。
shān kāi   yuè   sān jīn chéng bǎo è cuì 绿 shuǐ   jiàn hóng yún  
cǎi yàn guāng fēn yūn bèi shàng míng wèi wàn nián   xiōng qián diǎn zuò xīng wén
guī jiǎ cēn bái hóng   lu wǎn zhuǎn huáng jīn shì hài zhōng duàn níng fāng  
jùn qún fēi wèi zhí fēng shuāng lǐn lǐn xiá shàng qīng   jīng yáo yáo dòu jiān míng
zāi cháo chuān 穿 jìn   táo luàn chǔ wáng chéng zhāo yùn ǒu féng xiān  
hǒu lóng míng téng shàng tiān dōng huáng shēng wēi zuò   西 huáng pèi xià chì chéng tián
chéng píng jiǔ gān shì   jiǎo xìng de chōng wén bèi chú zāi huàn jūn wáng  
shòu 寿 yán líng hòu tiān