报国寺和张子醇同年韵
兴满禅林坐日长,漫拈吟笔写山房。草含梅雨传新绿,人醉松风话晚凉。
碧篆款飞僧昼静,红尘空逐宦心忙。百年莫惜杯中物,岐路令人易断肠。
xīng
兴
mǎn
满
chán
禅
lín
林
zuò
坐
rì
日
zhǎng
长
,
màn
漫
niān
拈
yín
吟
bǐ
笔
xiě
写
shān
山
fáng
房
cǎo
。
hán
草
méi
含
yǔ
梅
chuán
雨
xīn
传
lǜ
新
rén
绿
,
zuì
人
sōng
醉
fēng
松
huà
风
wǎn
话
liáng
晚
凉
。
bì
碧
zhuàn
篆
kuǎn
款
fēi
飞
sēng
僧
zhòu
昼
jìng
静
,
hóng
红
chén
尘
kōng
空
zhú
逐
huàn
宦
xīn
心
máng
忙
bǎi
。
nián
百
mò
年
xī
莫
bēi
惜
zhōng
杯
wù
中
qí
物
,
lù
岐
lìng
路
rén
令
yì
人
duàn
易
cháng
断
肠
。