鲍公水

宋代 王安石
村南鲍公山,山北鲍公水。 高穴逗远源,泠泠落山嘴。 玉色与饴味,不可他味比。 竹树四蒙密,翠藤相披靡。 漫郎昔少年,幽居得之此。 临窥若有遇,爱叹无时已。 浮名未污染,永矢终焉尔。 奈何中弃入长安,十载风载化旧颜。 欢嚣满耳不可洗,此水泠泠空在山。
cūn nán bào gōng shān   shān běi bào gōng shuǐ  
gāo xué dòu yuǎn yuán   líng líng luò shān zuǐ  
wèi   wèi  
zhú shù méng   cuì téng xiāng  
màn láng shào nián   yōu zhī  
lín kuī ruò yǒu   ài tàn shí  
míng wèi rǎn   yǒng shǐ zhōng yān ěr  
nài zhōng cháng ān   shí zài fēng zài huà jiù yán  
huān xiāo mǎn ěr   shuǐ líng líng kōng zài shān