宝峰笋用公实韵

宋代 洪炎
绕寺千林笋,高低逐涧丘。参差舒凤尾,突兀长猫头。 入鼎资甘脆,残杯且罢休。会须堪小艇,裁作海楂浮。
rào qiān lín sǔn   gāo zhú jiàn qiū cēn shū fèng wěi   zhǎng māo tóu
dǐng gān cuì   cán bēi qiě xiū huì kān xiǎo tǐng   cái zuò hǎi zhā