报恩寺塔歌

明代 王世贞
壮哉窣堵波,直上三百尺。金轮撑高空,欲斗晓日赤。 浮云遏不度,穿泉下无极。钟山颉顽一片紫,余岭参差万重碧。 六军大酺万姓悲,欲向罔极酬恩私。阿育王家佛舍利,散入支那有深意。 中夜牟尼吐光怪,清昼琉璃映纤碎。帝令摄之寘塔中,宝瓶严供蜀锦蒙。 诸天悉凭龙象拥,千佛趺坐莲花同。匠师琢石细于缕,自云得法忉利宫。 亦知秋毫尽民力,谬谓斤斧皆神工。波旬气雄佛缘尽,绀宇雕阑销一瞬。 乌刍额烂走不得,韦驮心折甘同烬。海东贾客莫浪传,此塔至今犹岿然。 老僧尚夸护法力,永宁同泰能几年。
zhuàng zāi   zhí shàng sān bǎi chǐ jīn lún chēng gāo kōng   dòu xiǎo chì    
yún è   chuān 穿 quán xià zhōng shān jié wán piàn   lǐng cēn wàn zhòng    
liù jūn wàn xìng bēi   xiàng wǎng chóu ēn ā wáng jiā shè sàn   zhī yǒu shēn    
zhōng guāng guài   qīng zhòu liú li yìng xiān suì lìng shè zhī zhì zhōng bǎo   píng yán gōng shǔ jǐn méng    
zhū tiān píng lóng xiàng yōng   qiān zuò lián huā tóng jiàng shī zhuó shí   yún dāo gōng    
zhī qiū háo jǐn mín   miù wèi jīn jiē shén gōng xún xióng yuán jǐn gàn   diāo lán xiāo shùn    
chú é làn zǒu   wéi tuó xīn zhé gān tóng jìn hǎi dōng làng chuán   zhì jīn yóu kuī rán 岿    
lǎo sēng shàng kuā   yǒng níng tóng tài néng nián