斑竹簟

唐代 佚名
龙鳞满床波浪湿,血光点点湘娥泣。一片晴霞冻不飞, 深沈尽讶蛟人立。百朵排花蜀缬明,珊瑚枕滑葛衣轻。 闲窗独卧晓不起,冷浸羁魂锦江里。
lóng lín mǎn chuáng làng shī 湿   xuè guāng diǎn diǎn xiāng é piàn qíng xiá dòng fēi  
shēn shěn jǐn jiāo rén bǎi duǒ pái huā shǔ xié míng   shān zhěn huá qīng
xián chuāng xiǎo   lěng jìn hún jǐn jiāng