斑竹

清代 屈大均
斑竹枝枝拂暮烟,无情亦自泪痕鲜。美人渺渺江云外,亡国萋萋野草边。 髻散不须悲堕马,魂归犹可化啼鹃。东风莫卷飞花片,留与愁人伴醉眠。
bān zhú zhī zhī yān   qíng lèi hén xiān měi rén miǎo miǎo jiāng yún wài wáng   guó cǎo biān    
sàn bēi duò   hún guī yóu huà juān dōng fēng juǎn fēi huā piàn liú   chóu rén bàn zuì mián