斑竹

唐代 佚名
浓绿疏茎绕湘水,春风抽出蛟龙尾。色抱霜花粉黛光, 枝撑蜀锦红霞起。交戛敲欹无俗声,满林风曳刀枪横。 殷痕苦雨洗不落,犹带湘娥泪血腥。袅娜梢头扫秋月, 影穿林下疑残雪。我今惭愧子猷心,解爱此君名不灭。
nóng 绿 shū jīng rào xiāng shuǐ   chūn fēng chōu chū jiāo lóng wěi bào shuāng huā fěn dài guāng  
zhī chēng shǔ jǐn hóng xiá jiāo jiá qiāo shēng   mǎn lín fēng dāo qiāng héng
yīn hén   yóu dài xiāng é lèi xuè xīng niǎo nuó shāo tóu sǎo qiū yuè  
yǐng chuān 穿 lín xià cán xuě jīn cán kuì yóu xīn   jiě ài jūn míng miè